Trang chủ > Chính trị & Xã hội > Một số kỷ vật của bạn bè đã mất.

Một số kỷ vật của bạn bè đã mất.

Tháng Bảy 18, 2011

Lê Dũng: Cố dậy để đi làm nhưng ê ẩm toàn thân, tìm đồ đạc thì thấy mất một số thứ.

Ngồi vừa nắn chân vừa nhớ lại : mất hai cái cờ, một to ( của Bố ) một nhỏ ( của con), mất cái kính mát bạn tặng năm ngoái, nó quý lắm vì vừa nhẹ vừa trong veo, nhất là bạn thấy mình mắt kém nên cứ nheo và nháy loạn khi ra nắng nên mua tặng. Nay mất rồi còn đâu, lúc thằng áo trắng đạp mình còn nguyên vết giày trên chỗ cửa quần, may né kịp nên chỉ dính giày vì tầm với không quá mạnh. Mình nhìn thấy nó dùng giày dẫm đẫm lên kính của mình rơi ngay đầu xe buýt. cái máy ảnh thì rơi vỡ mất cái nắp đầu ống kính. Nó còn lao vào giật máy ảnh nhưng mình giữ chặt nên còn. Đúng là bọn cướp ngày !

Vừa mới bắt tay với các Giáo sư, cựu chiến binh, các Bác trí thức được chưa hết lượt, các Bác vừa giơ cờ lên, con gái cũng xen vào giơ cờ lên, Bố chụp được vài kiểu ảnh thì cơ động và bọn nghiện đeo băng đỏ ập đến.

Bố bị tóm, con gái còn đứng dưới đường, nó nhìn lũ cướp đánh Bố mà chỉ biết khóc.

Bố mải mê giữ cờ, con gái bị chen bật ra, mấy bác có tuổi vừa giữ con gái vùa hô : thả ngay bố nó, thả người yêu nước ngay ! không ăn thua, bọn nó vẫn lao vào đạp, giằng xé mình và lôi lên xe. Mình cố lao ra tìm con thì một đám 3 đứa tóm con gái mình quăng lên xe. May có mấy chú em đỡ nên không đập đầu vào cửa.

Con gái được Bố và các chú cho lên xe rồi vẫn chảy nước mắt, thằng nhóc mặt non tơ này lao vào chiến mình, lên xe rồi mình bảo nó : em là con cháu nhà ai, làm nghề gì, ai thuê em đánh anh và mọi người, anh sẽ mang chuyện này hỏi lãnh đạo công an xem. Mày nhớ là đã đánh anh và bóp cổ chú em Phương đấy nhé… nó cứ trơ mặt ra không nói gì.
Xỏ chân vào giày thì ôi thôi, chân sưng vù, không đi được, chả nhẽ đi dép đi làm ? Vợ bảo : lần sau ông đi đừng cho con gái đi nữa, nó lao vào đánh như thế nhỡ dẫm bẹp con thì ông làm sao ? ấy thế nhưng con gái thì bảo : lần này vui nhất bố ạ, vừa được đi du lịch miễn phí bằng xe buýt không mất tiền, vừa được các Bác cho ăn bánh ngọt và hô khẩu hiệu ở đồn công an. Lần sau lại đi Bố nhé.
Ừ tất nhiên, bố đã bảo chú Ngọc, đại úy an ninh làm việc với bố lúc ở đồn là bố con mình sẽ tiếp tục biểu tình nếu bọn tàu tiếp tục cướp của bà con ngư dân, xâm phạm lãnh hải của mình mà.
Lúc chú em đại úy tên Ngọc ghi biên bản, mình có yêu cầu ghi rõ những thứ bị mất, bị cướp : hai lá cờ, một kính mát, nắp ống kính máy ảnh. Còn phải bảo chú em sửa tên biên bản đã ghi là : ” BIÊN BẢN GHI LỜI KHAI ” thành ” BIÊN BẢN LÀM VIỆC”, giải thích rõ rằng : anh là công dân tiêu biểu chứ không phải tội phạm em nhé, mà anh không được mời đàng hoàng theo đúng tinh thần kính trọng Nhân dân như bác Hồ đã dạy CAND, mà bị lũ nghiện tóm anh và đồng bào lên xe, đưa về đây. Anh và bà con chán cách làm của các em lắm. Anh đã bị lũ chó đánh anh rồi nhé. Em ghi vào biên bản cho anh. In cho anh làm 2 bản, anh ký tươi và mỗi bên một bản để lưu.
Nhưng chú em Ngọc cầm biên bản đi đâu mất dạng ? thế là mất bằng chứng về mất kỷ vật của bạn bè và các nội dung quan trọng khác.
Advertisements
%d bloggers like this: