Trang chủ > Chính trị & Xã hội > Cho ta cúi đầu tôn vinh những bàn chân

Cho ta cúi đầu tôn vinh những bàn chân

Tháng Tám 15, 2011

Đồng bào mình

Tới bữa nghẹn ngào
Đêm đêm khó ngủ

Trên rừng trông biên giới bị xâm lấn mà đau
Dưới biển nhìn ngư dân bị hành hung mà uất

Đã thế,
Trong nước, lũ cướp ngày hoành hành bốn phương trời mười phương đất
Đàn sâu tham nhũng nhung nhúc thế gian

Bọn côn đồ giết hiếp được bảo kê thỏa sức xuống tay
Đâm chém người lành hãm hại người ngay
Băng đảng ngập tràn hành hung phố trên xóm dưới.

Than ôi!

Công nhân viên chức ngắc ngoải đồng lương khốn đói
Nông dân mất đất, thủy điện phá rừng
Lạm phát, thất nghiệp, tai nạn giao thông đã làm dân đớn đau
Lãi suất ngân hàng được thể thít dây thắt cổ

Thế cho nên

Doanh nghiệp tư nhân, sản xuất kinh doanh chết như ngả ra.
Người ồm không tiền chữa bệnh hấp hối xó nhà
Đồng bào nhiều người tuyệt vọng chẳng biết bám víu vào đâu
Thắt cổ, nhảy cầu, xác trôi sông hồ lềnh bềnh tìm phương trốn nợ.

Thê thảm quá

Mê tín dị đoan tha hồ tác hại
Lũ giả dối điếm đàng được phen thống soái.

Báo chí bị bịt miệng lặng câm kiếm sống đưa tin lá cải
Giả điếc giả mù trước vận nước nguy nan

Bởi vậy

Đất mẹ đau đứt ruột
Giữa tanh tưởi trầm luân
Hơi thở bán nước phun độc đâu đó sau khung cửa
Kẻ cưỡng đoạt nấp trong những lô cốt máy lạnh
Thọc dao vào lưng những đứa con yêu nước

Nhưng Mẹ ơi hãy nhìn

Đường phố

Rầm rập bước chân những người đi người đi!

Cho ta cúi chào bước chân gầy

Những nhân sĩ trí thức trung liệt tìm phương cứu nước
Những mặt trẻ rạng ngời quấn quốc kỳ vào ngực!

Đồng bào! Đồng bào! Đồng bào!
Con mẹ Việt
Dẫu lưu lạc trên thế gian
Vẫn nắm tay nhau giữa những nguy nan
Hát vang bài ca yêu nước
Những mắt tràn nước mắt
Những trái tim không sợ chết vì quyền tự do và tổ quốc

Kìa thấy không

Đường phố

Có nơi đâu như nơi này
Đất Mẹ tủi hổ
Quặn ruột

Ôi! Có đau không?
Các con ưu tú của Mẹ
Những đứa con không chịu dối trá không chịu cúi đầu

Mẹ Việt rỏ máu khóc thương con

Những trí thức, lương dân
Chỉ bởi dám chân thành yêu nước
Bị đấm, đạp,
Bị vây bắt, bị săn đuổi, bị lôi xềnh xệch như súc vật!

Có nghe không?

Mẹ Việt nói,
Hỡi những bàn tay cầm súng cầm dùi cui
Hãy dừng bàn tay độc ác
Đừng thọc dao vào lưng tổ quốc
Trái tim trong ngực các con xưa từng biết khóc

Nhớ chăng máu đỏ da vàng
Chung bào thai mẹ Việt?

2011
Người đi người đi người đi
Cho một ngày Quyền làm Người trở về xác tín,

Ta tôn vinh những đứa con mẹ Việt
Bước chân gầy đường phố
Mắt tràn nước mắt
Những trái tim không sợ chết cho tự do và tổ quốc

Võ Thị Hảo

Advertisements
%d bloggers like this: